Trước khi kết hôn, chúng tôi không có thời gian tìm hiểu nhau, qua người quen của anh ý giới thiệu nên cả hai cưới chỉ sau một tháng quen biết. Ngay những ngày đầu về chung sống tôi nhận thấy chồng ăn nói không có văn hóa, bộc trực văng tục chửi bậy khi có điều gì không vừa ý, từ những cái nhỏ nhất. Không phải chỉ với vợ mà cả với láng giềng hàng xóm ở quê, mấy lần tôi đã chứng kiến chồng và mẹ chồng sang tận cổng nhà hàng xóm chửi nhau thậm tệ, văng tục rất khó nghe.
Trong cuộc sống thông thường, cứ điều gì không vừa ý là anh lại xưng mày tao, chửi bới vợ bằng ngôn từ ai nghe cũng phải đỏ mặt. Chồng tôi đi làm không về nhà ngay, thẳng tính la cà quán xá, đánh lô đề. Tôi gọi về, vừa vào đến nhà anh đã chửi bậy. Mỗi lần anh chửi tôi chỉ biết im lặng, mở lời ra anh càng chửi, anh không biết lý lẽ đúng sai, phải trái gì. Có những bữa tôi nấu ăn không vừa miệng là anh quát: "Mày nấu thế này thì ăn hết đi, tao không ăn". Con hư là anh nói con: "Tao đạp cho mày mấy phát giờ". Thật sự những lẽ đó làm tôi tổn thương hết sức và thấy bị xúc phạm.
Đó là chuyện của chồng tôi, còn bố mẹ chồng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền, không coi con dâu ra gì. Khoảng hai tháng tôi lại cho con về quê là bà kể chuyện ở chuồng chồ hết nhiều tiền, than phiền nhiều đám xá phải đi, hay phải mua thuốc thang, cần làm việc nọ việc kia phải có tiề. Mỗi lần về quê tôi cũng mua quà biếu ba má chồng tầm 300 đến 500 nghìn đồng, cảnh công nhân thuê nhà trọ rồi hai đứa con thơ đi học cũng không có nhiều tiền. Nhiều lúc tôi nghe những lời lẽ chửi bới của chồng mà chỉ muốn chấm dứt ngay cuộc hôn nhân này. Rồi tôi lại nghĩ nếu ly hôn thì một đứa ở với bố, một đứa ở với mẹ, thương con quá. Còn cứ duy trì cuộc sống như thế này tôi sẽ bị ảnh hưởng ý thức và stress. Xin chuyên gia cho tôi lời khuyên xác đáng. Tôi xin thực tình cảm ơn.
Ngân
Chuyên gia tham vấn tâm lý Phong Nguyên gợi ý:
Thân gửi chị!
Đọc lá thư chị gửi đến, tôi thực thụ cảm nhận được một người phụ nữ mạnh mẽ, mang trong mình tình yêu thương to lớn với các con. Chị luôn ráng bảo vệ gia đình nhỏ của mình, hy sinh mọi điều có thể để giữ vững một gia đình đầy đủ có bác mẹ cho hai đứa con nhỏ. 5 năm không phải là một khoảng thời gian ngắn, chắc hẳn chị đã rất nặng nhọc, tổn hao cả về thể chất lẫn tinh thần. Có lẽ điều giúp chị vượt qua những sự nặng nhọc đó chính là tình thương dành cho các con.
Cảm ơn chị, sau 5 năm tự đảm nhiệm đã quyết định tìm đến những nguồn trợ giúp khác, như một dấu hiệu chứng minh giờ đây chị hoàn toàn sẵn sàng cho sự đổi thay mới, một sự thay đổi tích cực hơn, cho cả chị lẫn hai đứa con nhỏ. Có lẽ chị mong muốn tìm ra một kế hoạch hoàn hảo để đạt được tất tật mong muốn của bản thân cùng một lúc: chồng chị sẽ thay đổi tính nết mà lo âu cho vợ con; cha mẹ chồng không còn đòi hỏi về tiền bạc; các con được nuôi dạy và phát triển trong môi trường tích cực, có đầy đủ sự yêu thương của cả bố lẫn mẹ; bản thân chị sẽ trở thành một người vợ đảm, người mẹ hiền, người con dâu có hiếu. Đó là một hình tượng hoàn hảo không chỉ làm vừa lòng những người xung quanh mà còn là để chính chị cảm thấy an toàn. Đây là hình ảnh chị muốn được xã hội cầu mong, hay nói theo cách khác, đó là nhu cầu chung của từng lớp, nhưng lại vô tình biến thành thước đo riêng dành cho cuộc đời chị.
Tôi tin rằng bấy lâu nay chị luôn biết rõ đâu là mong mỏi thực sự đang nằm sâu thẳm trong tâm trí nhưng đã vô tình để cho những lo âu sợ hãi bị phán xét, bị điều tiếng của bản thân che mất. Đây có thể là nguyên tố lớn nhất đã ngăn chị, trong khoảng thời kì dài qua, chưa có hành động cụ thể để tạo ra thay đổi, đạt được những điều mình mong muốn. Sống trong một tầng lớp với nhiều mối quan hệ ràng buộc, ai cũng sẽ bị đánh giá bởi người khác, điều quan trọng chính là họ thích ứng với điều đó để không ngăn trở đến quá trình biến những mong mỏi của bản thân thành hiện thực.
Dưới đây là một số đề xuất của tôi để chị nhận ra và bước đầu vượt qua được rào cản, giải tỏa sức ép đang đè nặng trong tâm trí của chị:
tập kết chăm chút và hiểu hơn về bản thân: Việc tự nhận thức bản thân luôn là bước đầu tiên để chị hiểu hơn về mình. Quá trình này sẽ bắt đầu bằng việc chị biết được mình cần làm gì để bản thân đạt được dạng thoải mái, dễ chịu. Điều này cần chị dành cho mình thời kì riêng mỗi ngày: dành ra 3 phút để thư giãn, khoảng thời gian thư giãn này có thể được áp dụng từ chính khoảng thời kì sẵn có của chị mà chị đã vô tình bỏ quên mất: khi tắm, khi đi dạo, trước khi dậy khỏi giường, trước khi chìm vào giấc ngủ... 3 phút tuy ngắn, những sẽ hiệu quả nhất khi tất cả thân được buông lỏng, những suy nghĩ vẩn vơ được gạt sang một bên, chỉ còn hội tụ vào một đôi điều quan trọng trong thời điểm hiện tại như: mình sẽ chuẩn bị làm gì để mình dễ chịu sau khi kết thúc 3 phút này, mình sẽ làm gì để giúp người khác dễ chịu sau 3 phút này
Thoát ra khỏi những lo lắng, nỗi sợ của chính mình về tương lai: Điều quan trọng trước hết chị cần nhấn chính là nỗi sợ của mình: lo âu mình bị đàm tiếu, sợ rằng mình không làm tròn hết bổn phận của một người mẹ, người vợ, người con, sợ các con không được ở với ba má thì sẽ thiệt thòi,... Thay vì chỉ chăm chú vào những điều này để rồi ngày một chìm sâu vào lo âu, dằn vặt, chị hãy tụ họp vào những điều mình có thể làm. Việc này sẽ giúp chị hướng bản thân vào mục tiêu của bản thân một cách tích cực, lạc quan hơn. Cho dù sau này những lo lắng của chị thành sự thật, người có trách nhiệm vượt qua sẽ là chị của mai sau sau này. Nếu ngày nay chị chưa thể phó mặc, tin cẩn bản thân của tương lai, vậy hãy quay lại với những việc có thể làm và tụ họp vào thành tựu chị mong muốn, để tăng sự tự tín và lòng tin của chị vào chính mình.
Tìm ra điều quan trọng nhất ở thời khắc ngày nay: Chính là một câu hỏi để giúp chị không vì những nỗi sợ của bản thân mà quên đi nhu cầu to lớn của mình, đó là: Liệu điều đáng được chị tụ tập vào nhiều hơn hiện nay, sẽ là (1) những lời đánh giá, cái nhìn của xã hội, thứ sẽ không bao giờ chấm dứt; hay (2) sự an toàn của chị và các con? Là một người mẹ, tôi tin chắc rằng chị luôn nắm dành quờ quạng những điều thương yêu nhất cho các con, một gia đình đầy đủ cả bố lẫn mẹ là thứ chị xoành xoạch giữ gìn. Nhưng điều bọn trẻ cần chính là một gia đình đúng nghĩa: là một nơi xúc tiến bọn trẻ phát triển tốt nhất có thể. Tôi tin rằng chị hiểu môi trường ngày nay không phải là nơi như vậy.
Chị đang không ở trong trạng thái tích cực, ý thức thường xuyên phải chịu nhiều sức ép, trở thành stress kéo dài. Một người mẹ khỏe mạnh sẽ nuôi dạy nên những đứa trẻ khỏe mạnh. Nếu ba má không có được sức khỏe tinh thần lành mạnh, trẻ sẽ khó có được điều kiện phát triển thông thường như bạn bè cùng lứa. do vậy tôi mong mỏi người đầu tiên chị tụ hợp chăm sóc trước chính là bản thân. Việc hiểu về bản thân, vượt qua được nỗi sợ và tụ hội vào ước muốn sẽ là bước đầu cần thiết để chị tìm lại sự thăng bằng. Bên cạnh đó, tôi khuyến khích chị tiếp chuyện tự tìm cho mình những giải pháp tương trợ tinh thần, giống như bức thư chị gửi đến cho tôi để được tư vấn, hay tìm đến chỗ dựa tinh thần mới như: các tổ chức chuyên tương trợ phụ nữ của chính phủ hay những người có chuyên môn tương trợ về tâm lý để được giúp đỡ kịp thời.
Tự mình vượt qua nỗi sợ là một hành trình đầy quả cảm. Tôi tin rằng, sự mạnh mẽ và tình thương chính mình và các con sẽ giúp chị vượt qua được giai đoạn khó khăn này, đem lại một cuộc sống mới hăng hái hơn. Mong rằng bức thư này của tôi giúp tiếp chút năng lượng hăng hái cho chị để vượt qua những khó khăn sắp tới. Với tất cả sự thành tâm của mình, tôi chúc chị sẽ có đủ sự vững vàng, cùng các con hướng tới cuộc sống hạnh phúc và sớm nhận được mọi điều tốt lành.
Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét