Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2020

Trào lưu mới giúp gái trẻ mặc sức khoe vòng eo con kiến

Trào lưu mới giúp gái trẻ mặc sức khoe vòng eo con kiến - 1

Trào lưu mới của giới trẻ Trung Quốc

Giới trẻ Trung Quốc luôn có những ý tưởng vô cùng độc đáo. Họ đã thủ xướng ra nhiều trào lưu gây bão trên mạng xã hội. Mới đây, một trào lưu mới được các cô gái trẻ phát minh để khoe vẻ đẹp hình thể.

Trào lưu mới giúp gái trẻ mặc sức khoe vòng eo con kiến - 2

Trào lưu này đòi hỏi nhân vật dự phải có vòng eo thon gọn. Thước đo của thử thách chính là chiếc tai nghe điện thoại. Theo đó, người được cho là vượt qua thử thách là có thể quấn dây tai nghe qua vòng 2 và tạo thành 1 nút thắt.

Trào lưu mới giúp gái trẻ mặc sức khoe vòng eo con kiến - 3

Sau khi được truyền trên Weibo, trào lưu này được giới trẻ Trung Quốc hưởng ứng mạnh mẽ. Cụ thể đã có đến 76 triệu lượt xem thông qua hashtag "Headphone Wire Waist Challenge".

Trào lưu mới giúp gái trẻ mặc sức khoe vòng eo con kiến - 4

Đây được xem là dịp để các cô gái phô diễn vòng eo con kiến.

Trào lưu mới giúp gái trẻ mặc sức khoe vòng eo con kiến - 5

Không chỉ trực tiếp khoe vẻ đẹp hình thể, các cô nàng còn tạo ra thử thách chéo khi chỉ định những người bạn của mình cùng tham gia.

Trào lưu mới giúp gái trẻ mặc sức khoe vòng eo con kiến - 6

Trước đây, giới trẻ Trung Quốc cũng đã có trào lưu tương tự khi so sánh vòng eo bên cạnh 1 tờ giấy A4 hay vòng tay qua eo chạm vào rốn. Gần nhất là thử thách với xương quai xanh khi có nhiều cô gái còn thả được một chú cá vàng bơi trong hõm xương này.

Theo Huyền Anh

Weibo/Dân Việt

Em phản bội trong thời gian tôi ly hôn vợ

Ba mẹ ly hôn từ khi tôi học cấp hai nên mẹ và em gái nhỏ có mỗi tôi là nơi tựa nương. Tôi kết hôn với một người nhưng hôn nhân này vỡ khi phát hiện cô ấy chỉ muốn lợi dụng để có thể ở lại đây. Tôi hủy visa, cô ấy bỏ đi, chúng tôi ly thân từ đó. Sau việc này tôi luôn cẩn trọng.

thời kì sau tôi quen một người qua nhóm học tiếng Anh trên mạng từng lớp. Tôi cảm mến em, em ở Hà Nội, tình cảm cũng nảy nở từ đây. Chúng tôi nói chuyện thâu đêm, chia sẻ mọi thứ và tin nhau, tôi nói nơi mình sống và muốn một mối quan hệ nghiêm chỉnh, kể em nghe về cuộc hôn nhân đã qua.

Sau 6 tháng quen, tôi đặt vé về nước 3 lần để gặp em, cả hai cho nhau cơ hội để có thể tiến xa hơn. Những lần về nước cũng là dịp tôi tìm hiểu bạn bè và gia đình của em, họ đều có học thức tốt và cả địa vị từng lớp, em cũng là cử nhân ưu tú của trường.

Rồi tôi quyết định sống ở Hà Nội một thời gian, bản thân chưa từng sống tại Hà Nội, cũng rời quê hương thời gian dài, về nước chỉ đúng vài bộ áo quần và ít tiền dành dụm đủ tiêu trong một tháng, không họ hàng người nhà. May mắn, tôi chóng vánh tìm được công việc ở một bệnh viện, khởi đầu nhẹ nhõm như các bạn sinh viên mới ra trường khác. Khoảng 3 tháng sau tôi có được vị trí khá ổn định. lương bổng tôi làm không phải quá nhiều nhưng khá dư dả cho hai người sống, không phải lo cái ăn cái mặc. Em cũng tìm được công việc, cả hai góp tiền sinh hoạt, tôi làm bao nhiêu đưa hết cho em để chi trả tiền thuê nhà, các dịch vụ và ăn uống.

Một năm sau chúng tôi quyết định đám cưới trước khi tôi về Australia hoàn thành thủ tục ly hôn với vợ cũ. Chúng tôi chưa đăng ký thành thân được do tôi làm thủ tục ly hôn vợ đơn phương tốn thời gian. Tôi tổ chức đám cưới vì muốn cho em niềm tin, cũng như khẳng định bản thân trọng mối quan hệ này, sẽ quay lại và bảo lãnh em sang.

hoàn tất thủ tục ly hôn xong tôi về nước để đăng ký thành thân với em thì mọi thứ sụp đổ. Em đã bội nghịch tôi gần nửa năm, ham thích có tình cảm với người khác, đã đi khách sạn và du lịch nhiều lần. Trước mắt tôi, em là con người hoàn toàn khác. Em và tình nhân nhắn cho nhau bằng những lời lẽ dung tục. Em bảo coi tôi như người thương đã cưới. Tôi quá sốc, không hiểu tại sao một người có ăn có học vẫn có thể nói ra được như vậy khi mọi thứ tôi làm đều vì hai đứa, bản thân cũng không cờ bạc, hút thuốc hay ăn nhậu.

Chuyện bại lộ, em chọn tôi và sẽ đi gặp người đó để kết thúc. Em bảo đã giao kèo với người đó là khi em có giấy đăng ký kết hôn thì em và người đó không làm phiền nhau nữa. Qua cách tôi quan sát, kẻ thứ ba là tay "chăn rau" chính hiệu, biết em có chồng từ đầu nhưng vẫn ngang nhiên tương hỗ.

Sau những cuộc thương thảo, em biết lỗi và muốn có thời cơ sửa sai, em cũng nói thêm là do tôi biểu lộ tình cảm không đủ. Tôi suy đi nghĩ lại, thương bác mẹ đã hết dạ tin tưởng.# hai đứa nên cho em nhịp để chuộc lỗi. Nhiều người sẽ bảo tôi điên khi lượng thứ nhưng tôi yêu em nhiều, một phần tôi thấy mình cần có trách nhiệm với em. Không biết cuộc sống sau này sẽ thế nào, người ta nói có lần một ắt sẽ có lần hai, tôi dung tha và ký giấy thành hôn nhưng ngày ký trong tôi là một sự vô cảm. Tôi thấy rỗng tuếch và tổn thương nặng nề, lời em hứa vẫn còn đó, sự tha tôi đã nói ra nhưng sâu trong lòng mãi bị thương tổn, niềm tin của tôi hiện là con số không. Tôi phải làm sao?

Thành

bạn đọc gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, đáp thắc mắc.

Trải nghiệm Photoshop cách đây 30 năm

Để cho thấy phần mềm biên tập hình ảnh của Adobe đã tiến xa thế nào, thành viên j0han1 từng chia sẻ lên YouTube một video sử dụng bản Photoshop 1.0 trên máy tính Macintosh Plus 1986 với CPU 8 MHz và RAM 4 MB.

Photoshop tròn 30 tuổi
Photoshop tròn 30 tuổi

Trải nghiệm Photoshop 1.0 trên máy tính Macintosh Plus 1-bit 1986 với CPU 8 MHz và RAM 4 MB. Video: J0han1 .

Từ năm 1987, hai anh em John và Thomas Knoll, nghiên cứu và cho ra đời phần mềm chỉnh ảnh lấy tên là Display. Tuy nhiên, do giống một phần mềm hao hao trên Pixar - máy tính chuyên thiết kế đồ họa đắt đỏ, cả hai sau đó đổi tên thành ImagePro, PhotoLab và cuối cùng đồng tình chọn Photoshop - tên gọi chưa ai dùng.

Đến 19/2/1990, Photoshop được thương nghiệp hóa sau khi John hiệp tác với Apple. Photoshop 1.0, dành riêng cho máy Mac, có dung lượng 728 KB, phát hành ở dạng đóng gói (pack), gồm đĩa mềm và tài liệu chỉ dẫn.

Hình ảnh trước nhất được chỉnh sửa bằng Photoshop là "Jennifer in Paradise" - bức hình bán khỏa thân quay về phía biển, với nhân vật trong ảnh là vợ của John.

Bức ảnh đầu tiên trên thế giới chỉnh sửa bởi Photoshop.

Bức ảnh đầu tiên được chỉnh sửa bằng Photoshop.

Năm 1994, Photoshop được bổ sung lớp (layer), một tính năng tạo nên sức mạnh sửa ảnh mà không phần mềm nào thời ấy có được. Nó mở ra kỷ nguyên mới trong việc cắt ghép hình ảnh và tạo hiệu ứng khác xa so với cảnh vật thực tiễn.

Một năm sau, Adobe đã mua Photoshop từ anh em nhà Knoll và phát triển thêm nhiều tính năng mới. Năm 2003, phần mềm này được đóng gói chung với thảy phương tiện web và in ấn khác, gọi chung là Creative Suite (CS).

Đến 2013, Adobe giới thiệu Photoshop CC nằm trong gói phần mềm dựa trên dữ liệu đám mây Creative Cloud (CC). Thay vì chỉ sử dụng offline như phiên bản CS, nó cho phép cập nhật những tính năng mới, đồng bộ từ xa, song song chống vi phạm bản quyền.

Hiện Photoshop là phần mềm không thể thiếu trên máy tính của những người làm lĩnh vực đồ họa, nhiếp ảnh gia... Mới đây, Adobe cũng đã bổ sung một số bản Photoshop cho thiết bị di động. Tuy nhiên, so với phiên bản cho máy tính, tính năng của chúng bị hạn chế hơn.

Photoshop có rất nhiều phiên bản trong 30 năm qua.

Photoshop có rất nhiều phiên bản trong 30 năm qua.

Bảo Lâm

Vợ chồng chia cắt vì virus corona

Thời điểm nhận được kết quả xét nghiệm, vợ chồng bác sĩ Arnold Hopland đang chuẩn bị ra ô tô buýt đến trường bay. Theo kế hoạch, họ cùng 400 đồng hương khác trên tàu Diamond Princess được tản cư về Mỹ.

"Họ hỏi tôi có muốn đấu chuyến đi không nhưng tôi chọn ở lại Nhật vì muốn gần vợ nhất có thể", bác sĩ Hopland cho biết. "Nỗi lo lớn nhất của bà ấy là không ở gần tôi".

Vợ chồng bác sĩ Arnold Hopland. Ảnh: New York Post.

Vợ chồng bác sĩ Arnold Hopland. Ảnh: New York Post.

thầy thuốc Hopland cho biết nhiều khả năng vợ ông lây bệnh từ nhân viên phục vụ mang đồ ăn tới phòng. "Vài ngày trước, anh ta được chẩn đoán nhiễm virus. Nếu được rời tàu sớm hơn, có nhẽ Jeannie và nhiều người khác đã không mắc bệnh", ông nhận định.

Theo kết quả rà soát mới nhất, bác sĩ Hopland âm tính với virus. Ông đoán mình sẽ phải ở trên tàu thêm vài tuần nữa còn bà Jeannie đang điều trị tại một bệnh viện ở Tokyo.

"Không biết chúng tôi sẽ xa nhau đến bao giờ", thầy thuốc Hopland nói.

Ngày 17/2, Bộ Ngoại giao Mỹ thông tin, 14 người cho kết quả xét nghiệm dương tính với Covid-19 trong số hơn 300 hành khách Mỹ trên du thuyền Diamond Princess bị cách ly tại Nhật Bản. Các hành khách này chuẩn bị trở về Mỹ trên chuyến bay đặc biệt.

Chuyến bay trước hết dự định sớm hạ cánh xuống một căn cứ của Không quân Mỹ tại California, nơi tất thảy hành khách sẽ phải cách ly 14 ngày.

Trước đó, ngày 16/2, một quan chức y tế cấp cao của Mỹ cũng cho biết, 40 công dân nước này trên du thuyền Diamond Princess đã nhiễm Covid-19 và sẽ phải cách ly tại bệnh viện ở Nhật Bản.

Thu Nguyệt (Theo New York Post )

Klopp hồi âm CĐV nhí Man Utd

"Thật không may, trong trường hợp này, bác chẳng thể đáp ứng ước muốn của cháu và bác cũng không có quyền lựa chọn", bức thư của Jurgen Klopp có đoạn. "Cháu muốn Liverpool thua nhiều như thế nào thì bác phải nỗ lực giúp Liverpool thắng nhiều như thế. Đó là ước vọng của hàng triệu CĐV Liverpool trên thế giới, nên bác đích thực không muốn họ thất vọng".

Daragh Curley (trái) phấn khích khi nhận được thư hồi đáp từ HLV Klopp. Ảnh: Sportbible.

Daragh Curley (trái) phấn khích khi nhận được thư hồi đáp từ HLV Klopp. Ảnh: Sportbible.

Trước đó, CĐV 10 tuổi có tên Daragh Curley của Man Utd viết tâm thư cho HLV Klopp sau khi chứng kiến Liverpool diễn đạt phong thái hủy diệt mùa này và gần như kiên cố vô địch hạng đấu cao nhất nước Anh sau 30 năm đợi chờ. Thầy trò Klopp thắng 25 trong 26 trận đầu mùa và có thời cơ tái hiện mùa giải bất bại 2003-2004 của Arsenal. Đội duy nhất hòa được họ tại trác tuyệt Anh mùa này chính là Man Utd.

Bức thư của cậu bé trường Glenswilly, hạt Donegal, Ireland có đoạn: "Cháu có điều muốn kêu ca. Liverpool đang thắng quá nhiều. Nếu thắng thêm chín trận, đội bóng sẽ có mạch bất bại dài nhất lịch sử bóng đá Anh. Là một CĐV Man Utd, cháu rất buồn vì điều đó. Vậy nên trận tới, xin bác hãy làm Liverpool thua. Bác nên để đối thủ ghi bàn vào lưới Liverpool. Hy vọng rằng cháu thuyết phục được bác không vô địch, hoặc không thắng thêm trận nào nữa".

bố mẹ của Curley bị sốc khi nhận được bức thư phản hồi của HLV Jurgen Klopp ở bưu điện gần nhà. Bức thư được mở màn bằng lời cảm ơn cậu bé 10 tuổi, và Klopp cũng nói rằng ông biết Curley không định chúc ông may mắn nhưng ông vẫn vui khi nhận được quan điểm của một CĐV nhí và trân trọng nó.

"May cho cháu là Liverpool từng thua trận trong quá cố và sẽ còn thua trong mai sau, vì đó là bóng đá", Klopp viết tiếp. "Vấn đề là khi 10 tuổi, cháu thường nghĩ rằng những gì xảy ra ở hiện tại sẽ trường tồn với thời gian. Nhưng ở tuổi 52, bác muốn nói với cháu rằng mọi thứ không như vậy, nhất là trong bóng đá. Dù vậy, sau khi đọc thư của cháu, bác có thể chắc chắn một điều không thay đổi, đó là tình của cháu với bóng đá và với đội bóng cháu yêu. Man Utd thật may mắn khi có một CĐV như cháu".

Cuối thư, Klopp viết: "Bác hy vọng nếu bác đủ may mắn để thắng thêm nhiều trận nữa và giành nhiều danh hiệu nữa, cháu sẽ không buồn. Vì dù Man Utd và Liverpool là kình địch, hai đội vẫn trọng nhau vì đó là bản tính của bóng đá. Bảo trọng và may mắn nhé".

Nhân Đạt ( theo Goal )

Nhật ký 14 ngày cách ly sau khi rời Vũ Hán

Zong về thăm mẹ và ông bà ở Vũ Hán, thủ phủ tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc vào thời khắc dịch Covid-19 bùng phát. Cô là một trong hàng trăm người được chính phủ Mỹ đưa lên tàu bay chập, sau đó phải sang trọng 14 ngày cách ly tại căn cứ quân sự ở bang California.

Ngày thứ nhất

Tôi được thông tin rằng chuyến bay rốt cuộc đón công dân Mỹ về nước sẽ khởi hành tối nay, nên phải tìm cách tới phi trường Vũ Hán. Khung cảnh ở đó thật hỗn loạn. Không ai biết mình sẽ đi đâu. Chúng tôi chỉ biết thông tin về chuyến bay trên một nhóm chat qua điện thoại. thông báo trên vé tàu bay của tôi được viết tay.

nhân viên đại sứ quán Mỹ rà soát thân nhiệt và đưa cho tôi một vòng tay màu xanh, biểu hiện máy bay tôi sẽ lên. Một chuyến bay khác cũng chuẩn bị xuất hành và mọi người trên đó phải đeo vòng màu vàng. Họ viết nhiệt độ cơ thể của tôi lên vòng tay và liên tục rà soát tình trạng của tôi trong suốt chuyến đi.

Chúng tôi phải chờ 5 tiếng trước khi máy bay cất cánh. Những đứa trẻ đang kêu khóc. Tôi cảm thấy kiệt lực.

Blair Zong chụp ảnh tại phòng của cô ở khu cách ly trong căn cứ quân sự tại San Diego, California. Ảnh: NY Times.

Blair Zong chụp ảnh tại phòng của cô ở khu cách ly trong căn cứ quân sự tại San Diego, California. Ảnh: NY Times.

Ngày thứ hai

Khi chúng tôi xuống máy bay tại cứ quân sự ở San Diego, viên chức Trung tâm Phòng ngừa và Kiểm soát dịch bệnh Mỹ trong bộ đồ màu xanh navy cùng logo CDC đứng chờ sẵn. Mọi thứ giống hệt bộ phim "Contagion" (Bệnh lây truyền).

Thời tiết ở đây rất tuyệt, có nắng và gió nhẹ. Đó chính là California quen thuộc của tôi. Tôi thấy thật thoải mái và nhẹ nhõm. Tôi ước mẹ và ông bà cùng ở đây. Tôi gửi tin nhắn cho họ để nói rằng tôi đã đến nơi an toàn.

ô tô buýt chở chúng tôi tới khu vực cách ly. Chúng tôi được rà soát thân nhiệt lần nữa và làm thủ tục nhập cảnh. viên chức ở đây rất thân thiện và tốt bụng. Tôi nhận chìa khóa phòng cùng hành lý rồi đi tới phòng của mình.

Hoàn toàn kiệt lực. Tôi đã có một giấc ngủ ngon nhất sau nhiều ngày qua.

Ngày thứ 5

Tôi pha cho mình một tách cà phê. Nhìn qua cửa sổ căn phòng, tôi thấy cảnh rạng đông thật đẹp. Tôi thậm chí vẫn chẳng thể hiểu nổi mình đang ở đâu và qua chuyện gì. Chênh lệch múi giờ khiến tôi thực sự mệt mỏi.

Cầm lấy điện thoại, một tin nhắn ngay lập tức kéo tôi về hiện thực ở Vũ Hán. Người bạn của tôi nhắn tin rằng bà và dì của anh ấy đã mệnh chung vì nhiễm nCoV, trong khi bố anh ấy đang nằm viện.

Tất cả khiến tôi nhớ lại những gì đã sang trọng ở Vũ Hán. Ngay trước khi rời thành phố, tôi cùng mẹ tới nhà chào từ giã ông bà. Đó là lần trước hết tôi thấy ông khóc. Tôi không thể ôm và thậm chí không thể lại gần họ. Bà đưa cho tôi chiếc túi đựng phong bao màu đỏ cùng một lá thư mà ông bà viết cho tôi. Tôi cố không khóc và nói lời giã biệt họ.

Đó là lời tạm biệt khó khăn nhất của tôi từ trước tới giờ.

Blair Zong (phải) chào tạm biệt ông bà trước khi lên máy bay rời Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc. Ảnh: NY Times.

Blair Zong (phải) chào từ biệt ông bà trước khi lên phi cơ rời Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc. Ảnh: NY Times.

Ngày thứ 6

Ở cứ, hai người trong khu cách ly được phát hiện dương tính với nCoV. Mọi người bắt đầu chất vấn viên chức CDC. Tôi cũng có nhiều băn khoăn, nhưng quyết định đặt trọn niềm tin vào nhân viên đó, người đã hỗ trợ chúng tôi từ đầu và phải làm việc 14 tiếng mỗi ngày.

"Chúng ta là những người may mắn", tôi nói với mọi đứa ở đây. Nhưng đương nhiên, chẳng ai nghĩ giống tôi. Họ đã viết đơn kiến nghị làm xét nghiệm nCoV cho quơ mọi người.

Vài ngày đầu, đồ ăn ở đây đích thực rất tệ, giống như đồ thừa trên các chuyến bay thương nghiệp. Nhưng tôi nghe rằng họ đang đổi thay nhà cung cấp và tôi thấy mọi thứ tốt lên từng ngày.

Chúng tôi tới một văn phòng trong khu cách ly. Quan chức CDC nói rằng người nhiễm nCoV đã vô tình được đưa về căn cứ quân sự này do lầm lẫn kết quả xét nghiệm. Mọi người tỏ ra giận dữ. Họ lo âu và muốn biết danh tính người bị nhiễm. Nhưng vì lý do bảo mật thông báo, quan chức này đã không tiết lộ cho họ. Tôi hiểu sự lo ngại của mọi người, nhưng thấy điều đó hơi thái quá và bất nghĩa.

Ngày thứ 8

Tôi không phải người thích tổ chức ăn mừng trong những ngày đặc biệt. Tôi đơn thân nên không quan tâm tới ngày lễ tình. Nhưng muốn làm điều gì đó để cảm thấy bớt buồn chán trong thời kì cách ly ở đây, tôi đã quyết định đặt sô cô la Godiva và thiệp chúc mừng trên mạng. Tôi muốn tặng nó cho hai đàn bà trẻ ở phòng bên cạnh. Tôi gõ cửa phòng họ và giữ khoảng cách 2 m theo quy định ở đây, rồi đưa túi quà.

Tôi thường thẩm tra nhiệt độ thân thể vào buổi sáng. Tôi cũng đưa cho viên chức CDC một món quà Valentine. Tôi thực thụ xúc động khi thấy viên chức này cũng đã chuẩn bị quà Valentine cho chúng tôi. Tôi ăn sô cô la và một túi dâu tây rồi rời đi. Tôi còn một kế hoạch khác cho ngày bữa nay: giặt đồ.

Sau gần 10 ngày ở khu cách ly, tôi đích thực thấy bản thân vui vẻ hơn trước. Tôi ít sử dụng điện thoại hơn, mà thay vào đó là quan tâm tới bản thân. Tôi đọc những cuốn sách còn bỏ dở suốt nhiều năm qua. Tôi ở trong phòng và chơi trò ghép hình một mình suốt 6 tiếng.

Điều gì khiến tôi nhớ nhất ư? Đó là món ăn mà mẹ và bà đã nấu khi tôi còn ở Vũ Hán. Ở đây, tôi dành 2-3 tiếng mỗi ngày để chuyện trò với gia đình và bạn bè ở đó. Tôi cũng có nhiều bạn mới ở đây và thường trò chuyện với họ vào bữa sáng. Nhưng gần như tôi không ra ngoài hay ở cùng những người khác.

Túi quà mà Blair Zong chuẩn bị để tặng mọi người trong khu cách ly nhân ngày Valentine. Ảnh: NY Times.

Túi quà mà Blair Zong chuẩn bị để tặng mọi người trong khu cách ly nhân ngày Valentine. Ảnh: NY Times.

Ngày thứ 9

tâm cảnh của tôi đổi thay theo từng ngày ở đây. Vài ngày đầu, tôi cảm thấy an tâm và chung cuộc cũng có thể ngủ ngon giấc. Nhưng sau khi hai người nhiễm virus được phát hiện, tôi bắt đầu thấy sợ hãi và hoảng loạn tí chút.

Tôi không phải bác sĩ hay chuyên gia, nhưng hiểu mình cần phải làm gì. Ở góc độ y tế, các biện pháp bảo vệ như đeo khẩu trang, rửa tay sạch và sử dụng dung dịch sát khuẩn liền tù tù là điều cấp thiết. Nhưng ở giác độ ý thức, tôi hiểu không nên phản ứng thái quá.

Sau khi bác sĩ và nhân viên CDC giải thích thảy tình hình với chúng tôi, tôi thấy khá tự tin về tình trạng sức khỏe của mình.

chừng như mọi người ở đây đang coi những người nhiễm virus giống như xác sống. Chúng ta nên tiếc thương những người đã chết vì nCoV, trọng những người đang núm để chống lại dịch bệnh này. Chúng ta nên mừng khi là những người may mắn. Đừng đối xử với người khác bằng sự lo sợ hay ghét bỏ, bởi nó không giải quyết được vấn đề gì.

Ngày thứ 14

Một buổi sáng bận rộn khi chúng tôi phải đóng gói đồ đạc và làm thủ tục rời khu cách ly ở căn cứ quân sự. bít tất chúng tôi được đưa một bao thơ khổ A-4 màu vàng cùng giấy công nhận không có nguy cơ lây truyền nCoV. Nó giống như chúng tôi vừa tốt nghiệp một chương trình đào tạo bí hiểm.

Tôi đang đợi ở phi trường San Diego để về nhà. Thật lạ là sau ngần ấy ngày cách ly, mọi thứ lại trở lại bình thường. Không ai đeo khẩu trang. Mọi người ngồi xung quanh tôi, cùng nhau ăn trưa và nói chuyện về cuộc sống của họ.

Tôi cần thêm thời kì để thích ứng với điều này. Bởi để trở về nhà, tôi đã phải đợi quá lâu và sang một hành trình dài.

Tôi muốn nói một câu bằng tiếng mẹ đẻ rằng: "Đừng bỏ cuộc nhé, quê hương của tôi. Tôi yêu các bạn!"

Thanh Tâm (Theo NY Times )

Đối thủ của tuyển Việt Nam bị HLV Hàn Quốc mắng gay gắt: "Học sinh còn làm tốt hơn, các bạn có thấy xấu hổ không?"

Chứng kiến các cầu thủ tập dượt không tốt, HLV người Hàn Quốc thẳng thắn nói: "Các bạn thậm chí không thể chuyền. học trò tiểu học còn làm tốt hơn. Các bạn có thấy hổ thẹn không khi là tuyển thủ quốc gia?".

Tờ Indo Sport mô tả lại khung cảnh rất căng thẳng và HLV Shin Tae-Yong đã phản ứng gay gắt trên sân tập. Trước đó, các cầu thủ Indonesia cũng gặp khó trong việc hoàn tất giáo án của vị HLV này do chưa quen và được đánh giá là khá nặng.

Đối thủ của tuyển Việt Nam bị HLV Hàn Quốc mắng gay gắt: Học sinh còn làm tốt hơn, các bạn có thấy xấu hổ không? - Ảnh 1.

HLV Shin Tae-yong (áo trắng) từng dẫn dắt đội tuyển Hàn Quốc dự World Cup 2018. Ảnh: Indo Sport.

Khi được hỏi về mối hệ trọng với HLV Park Hang-seo, ông Shin Tae-yong đã phát biểu: "Tôi không quan hoài khi bị so sánh với HLV Park Hang-seo. Việt Nam và Indonesia có nhiều điểm khác nhau về văn hoá và đạo. Chúng tôi cũng có phương pháp huấn luyện khác nhau. Tôi đã quen với việc bị so sánh trong thời kì qua".

"Tôi muốn tụ hợp làm việc thật chăm chỉ để giúp đội bóng giành thắng lợi", ông nói tiếp.

HLV Shin Tae-yong lên nắm quyền đội tuyển quốc gia Indonesia từ cuối năm 2019, thay thế Simon McMenemy. Trước đó, đội tuyển Indonesia giữ thành tích toàn thua ở vòng loại thứ hai World Cup 2022 khu vực châu Á, trong đó có thất bại 1-3 trước Việt Nam ngay trên sân nhà.

Đối thủ của tuyển Việt Nam bị HLV Hàn Quốc mắng gay gắt: Học sinh còn làm tốt hơn, các bạn có thấy xấu hổ không? - Ảnh 2.

Indonesia hy vọng ông Shin Tae-yong sẽ vực dậy được đội tuyển nhà nước như người đồng hương Park Hang-seo đang làm ở đội tuyển Việt Nam. Ảnh: PSSI.

Thành công của HLV Hàn Quốc như ông Park Hang-seo là động lực để Liên đoàn bóng đá Indonesia xúc tiến ký hiệp đồng với ông Shin Tae-yong. Ngoài vực dậy lại đội tuyển nhà nước, vị HLV này còn có trọng trách giúp U19 và U20 Indonesia tiến bộ trước khi FIFA U20 World Cup 2021.

Tại vòng loại World Cup 2022, Indonesia đang xếp cuối bảng G với 5 trận toàn thua. Trận đấu ra mắt của ông Shin Tae-yong sẽ là cuộc chạm trán đội tuyển Thái Lan vào ngày 26/3.

Ngày 5/6, đội tuyển Việt Nam sẽ đón tiếp Indonesia trên sân nhà Mỹ Đình. Đây sẽ là trận đấu rất đáng chờ khi có sự đối đầu của hai người đồng cấp tại Đông Nam Á.