bữa qua tôi đang giặt xống áo cho cháu (tôi vẫn giặt tay suốt cả tháng qua) thì cháu khóc. Chị gọi tôi nhưng tôi cứng rắn bảo chị tự dụ dỗ, tôi đang dở tay. Gọi tôi 3 câu không được thì chị thôi, tôi cứ tưởng chị đã dỗ con rồi nhưng lúc tôi đi phơi xống áo về thì thấy cháu vẫn nằm khóc một góc, mặt đỏ bừng còn chị thì đeo tai nghe xem phim.
Tôi ôm cháu lên rồi uất ức quá giật tai nghe của chị xuống và hỏi sao chị không ôm con? Chị bảo: "Ôm rồi, dỗ rồi nhưng không nín, nó khóc lúc là mệt rồi tự ngủ. dụ dỗ nhiều quen thói, sau này ai ấp ôm mãi được".
Tôi rất bất mãn với câu nói vô bổn phận của chị. Con mới hơn 1 tháng mà chị không xót gì cả. Tối về tôi bảo anh nói với vợ mình chứ chăm con như thế là không được. Tôi cũng sắp đi xin việc khác rồi chứ không thể phục vụ chị mãi được.
Anh tôi nghe xong còn bênh vợ . Anh bảo chị vụng, lại là con đầu nên chưa biết là chuyện thông thường. Tôi cứ ở thêm 2 tháng nữa cho cháu cứng cáp rồi đi làm lại, anh sẽ trả thêm mỗi tháng 2 triệu nữa. Tôi chịu thua anh, tôi bảo không phải chuyện tiền nong, không biết thì có thể học, huống chi việc chăm con là bản năng của người mẹ, chị chỉ cần chăm chú vào là làm được hết. Thế nhưng chị hình như muốn rảnh thân mình, ỷ hết vào em chồng.
Anh chẹp miệng bảo tôi cứ từ từ anh sẽ khuyên chị. Nhưng tôi thừa biết anh không nói đâu, vì anh thương vợ đến mức sợ nói ra lại khiến chị khóc. Chỉ cần chị sụt sịt vài giọt nước mắt là anh tôi mềm lòng ngay, cái gì cũng chiều vợ.
Tôi ôm cháu lên rồi uất ức quá giật tai nghe của chị xuống và hỏi sao chị không ôm con? (Ảnh minh họa)
Sáng bữa nay, tôi đi chợ về thì nghe chị dâu gọi điện cho mẹ đẻ chị, có nhẽ chị không biết tôi về nên vẫn vô tư lự nói rất to. Chị bảo bữa qua nghe lén được tôi vòi thêm tiền anh trai, với số tiền 6 triệu mỗi tháng ấy, chị thừa sức thuê giúp việc chứ không phải vẫn mang tai mang tiếng nhờ em chồng chăm ở cữ như bây chừ. Không biết mẹ chị nói gì mà chị đáp: "cố nhiên là con kệ cho nó làm hết, cầm tiền rồi thì phải làm thôi, con phải ngơi nghỉ chứ hơi sức đâu mà động tay vào việc, về già lại đau lưng với đau đầu. Mẹ cứ yên tâm, con kiêng kỹ lắm".
Tôi giận run người, lúc đó muốn trả lại anh chị tiền rồi về quê tức khắc. Nhưng đúng lúc này cháu khóc, chị nhạt phèo nói với mẹ rằng: "Kệ nó khóc lúc cho nở phổi mau lớn".
Nghe cháu khóc tôi sốt ruột quá nên ra bộ lạch cạch cửa, loẹt quẹt dép để vào nhà. Vừa vào thì chị cúp điện thoại và bảo: "Có mỗi đi chợ mua tí thức ăn mà lâu thế, cháu khóc kìa, pha sữa cho nó uống đi". Nói xong chị nằm lại xuống giường rồi gác chân lướt facebook.
Tôi có nên bỏ mặc anh chị mà về không hả mọi người? Về thì rồi cháu tôi sẽ thế nào khi có một người mẹ như vậy? Có phải ban đầu tôi đã sai trái khi nghỉ việc đi chăm chị không để giờ vừa điếm nhục vừa uất ức thế này?
(Xin giấu tên)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét