Thứ Ba, 25 tháng 2, 2020

Tiếng kèn ở Vũ Hán

Tống Dương, 24 tuổi sống cùng bạn gái tại một phòng trọ ở quận Kiều Khẩu, thành thị Vũ Hán. Ngày 13/1, anh về quê ở Giang Tô đón Tết cùng gia đình, vài ngày sau nghe tin bạn gái nhập viện vì sốt cao. Kết quả thẩm tra cho thấy cô gái này bị viêm phổi và phải cách ly. Chàng trai trẻ nói chuyện với bác mẹ: "người thương con đang gặp hiểm, con không muốn để cô ấy phải đương đầu bệnh một mình".

Ngày 19/1, Tống đáp chuyến bay rốt cuộc đi Vũ Hán trước khi đô thị bị phong tỏa. ba má cậu không ai phản đối, chỉ dặn "Hãy khỏe mạnh để trở về".

Bệnh viện dã chiến Phương Khoang ở Vũ Hán, nơi Tống nằm điều trị. Ảnh: sina.

Bệnh viện dã chiến Phương Khoang ở Vũ Hán, nơi Tống nằm điều trị. Ảnh: sina.

Về Vũ Hán, Tống Dương đến ngay bệnh viện. Hàng ngày, cứ hai giờ đồng hồ, anh lại đo thân nhiệt bạn gái một lần. "Phiền phức quá", bạn gái than. Anh cười trừ: "Em cứ khỏe đi rồi anh không làm phiền em nữa". Sau 3 lần xét nghiệm, bạn gái anh đều âm tính với Covid-19.

Tuy nhiên đến ngày 28/1, Tống cảm thấy mỏi mệt rồi sốt cao. Anh được đưa đi chụp phim và phát hiện phổi đã bị thương tổn. Hai ngày sau khi lấy mẫu máu xét nghiệm, Tống nhận kết quả "dương tính với nCoV".

Nhận được tin anh không hề sốc, nhưng cầm kết quả trên tay, tâm cảnh anh lại hết sức tệ bạc. Tống nhắn tin cho bạn gái rồi nhập viện.

Vào ngày 7/2, tình trạng nhiễm trùng phổi của Tống trở nên nghiêm trọng. Anh luôn cảm thấy khó thở, lồng ngực bị thắt chặt và cổ có rất nhiều đờm. Khi Tống cảm thấy thân suy kiệt nhất, anh yêu cầu với thầy thuốc điều trị cho anh quay một video để từ giã mọi người. Vị bác sĩ nói thầm vào tai anh: "Làm sao một thanh niên như anh lại có thể nản chí trong khi mọi người vẫn đang chống chọi từng giờ từng phút".

sang những giây lát hiểm nguy, sức khỏe của Tống đã hồi phục dần. Ngày 12/2, từ bệnh viện tuyến đầu, Tống được chuyển sang bệnh viện dã chiến 200 giường có tên Phương Khoang được dựng tạm tại trọng tâm thể thao quận Kiều Khẩu. Điều kiện của Phương Khoang không tốt như bệnh viện thông thường, ban đầu mọi thứ đều cực kì và chưa có quy trình. Sống trong bệnh viện dã chiến, xung quanh toàn là bệnh nhân, Tống luôn nhìn thấy sự lo lắng và bất an của mọi người.

Đó là một bệnh nhân giường bên khó ngủ, ban đêm cô bật dậy khóc nức nở. Chồng cô đang được điều trị Covid-19 ở phòng coi ngó đặc biệt, đứa con 13 tuổi ở nhà một mình, không ai coi ngó. Rồi một bệnh nhân khác cả ngày chỉ vặn tay lo âu. Cô có ông nội hơn 80 tuổi đang phải cách ly tại nhà. Người này lo lắng có ai nấu cho ông cô ăn không, đêm có ngủ được không?

Thậm chí Tống còn nhìn thấy những viên chức y tế lặng lẽ lau nước mắt trong đêm, có lẽ họ nhớ những người nhà trong gia đình.

"Sự lo lắng dễ lây lan hơn cả virus. Dù trận chiến mới bắt đầu, chúng ta đã cho rằng mình sẽ không thể thắng lợi", Tống gửi tin nhắn cho bạn gái.

Tống Dương vẫn đang điều trị tại bệnh viện dã chiến Phương Khoang ở Vũ Hán. Ảnh: sina.

Tống Dương vẫn đang điều trị tại bệnh viện dã chiến Phương Khoang ở Vũ Hán. Ảnh: sina.

Để xoa dịu mọi người, chàng thanh niên này lôi chiếc đàn Harmonica theo mình suốt nhiều năm ra thổi. Anh nói: "Tôi muốn dùng âm nhạc để truyền cảm hứng cho ý thức của chính mình và mang lại sự thoải mái cho bệnh nhân khác".

Hàng ngày, mỗi khi rảnh rang, Tống lại mang đàn ra thổi cho bệnh nhân cùng nghe. Không khí bít tất tay, lo âu tại bệnh viện dã chiến chùng xuống mỗi khi tiếng đàn Harmonica đầy cảm xúc của Tống vang lên.

"Âm thanh bản nhạc của Tống quá đẹp và ăn sâu vào trái tim của mọi người. Nó giúp chúng tôi quên đi được nỗi đau của bệnh tật và cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn", một bệnh nhân san sẻ.

Cũng từ tiếng kèn của Tống, nhiều bệnh nhân trở thành thân thiết với nhau hơn. Mỗi khi ai đó bệnh trở nặng, họ lại cùng nhau mang trái cây đến hỏi thăm và Tống luôn là người thổi kèn để động viên tinh thần của mọi người.

"Dù chẳng ai muốn ở đây nhưng khi đã ở trong trận chiến này mới biết tình người cao đẹp như thế nào", Tống nói.

Chàng thanh niên 24 tuổi cho hay, tình hình sức khỏe của anh đang diễn biến tốt. Nếu xuất viện, điều trước nhất anh muốn làm không phải về nhà thăm cha mẹ mà đến bệnh viện hiến huyết tương để giúp điều trị cho những bệnh nhân nặng hơn.

"rốt cuộc tôi cũng có thể làm được một việc ý nghĩa trong thế cuộc", Tống nói.

Vy Trang (Theo sina )

0 nhận xét:

Đăng nhận xét