Cuối năm 2016, Trâm đang là cô sinh viên đang học trường ĐH KHXH&NV (TP. HCM); Còn Trí là anh chàng yêu thiên nhiên háo núi đồi, thích sống phong trần, 17 tuổi bỏ học... dựng lều sống trên núi. Cơ duyên để họ gặp nhau trong một chuyến đi phượt, nhưng gắn kết họ lại được với nhau lại là bởi cả 2 có cùng gu, cùng ước mơ và có tình đặc biệt với những "đứa trẻ 4 chân".
Nhớ lại ngày đầu ấy, khi Trí chỉ dẫn mọi người cách dựng lều, đốt lửa trại, nướng cá, sơ cứu vết thương…, Trâm bị cuộn bởi một anh chàng xăm mình, cao to, đặc biệt rất giỏi về kỹ năng sinh tồn. Đêm rút cục trước khi chuyến đi kết thúc, thảy các thành viên có một hoạt động là quây quần bên lửa trại và san sẻ về bản thân, về chuyến đi cũng như cảm nghĩ về nhau và rồi đọng lại cái tên nhau trong trí nhớ của mình.
Từ mơ ước chung muốn sống ở một nơi khí hậu trong sạch, có 1 vườn hoa xinh đẹp, có vườn rau sạch, nhà thơm mùi cây cỏ, có mái nhà đẹp dưới chân đồi và tạo dựng 1 cái gì riêng của mình, thỏa mãn tình ái với thiên nhiên và động vật, Trâm và Trí bị cuộn bởi nhau.
Sau đó, từ "6 cùng" về tình cảnh, thị hiếu: Cùng họ Lê, cùng sinh năm Giáp Tuất, cùng yêu chó cảnh, cùng nghĩ suy cuộc sống giản đơn giống nhau, cùng khởi nghiệp năm Mậu Tuất, cùng nguyện ước ái tình là tiến đến hôn nhân hạnh phúc, họ thành đôi.
Nhớ lại những ngày đầu, dù còn trẻ lại mới đang quá trình cảm mến nhưng vì nói chuyện chưa hết câu là đã hiểu hết ý nên hành trình yêu đương của cặp đôi này lại rất chín chắn, ít cãi vã và nghiêm túc tuyệt đối.
Dù tuổi đời còn trẻ nhưng Trí và Trâm dám nghĩ, dám làm, dám sống khác, dám nhìn sâu vào điều mong muốn chứ không phải thỏa mãn điều người khác kỳ vọng, đôi họ đã chọn 1 con đường đi chẳng giống ai. Rồi cứ thế gắn kết hơn, họ bỏ con đường thường nhật người ta vẫn đi để rẽ 1 lối cho riêng mình.
Ở bên nhau, hợp tính, chung mơ ước, Trí thầm lặng truyền ái tình cho cô bạn, khiến nàng tâm khảm hướng về ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên lúc nào không hay. Trâm thôi học đại học, rời Sài Gòn náo nhiệt cùng Trí đến Đà Lạt mộng mơ lập nghiệp vừa thỏa ham mê, vừa được sống với chính con người mình.
Nhưng muốn yêu được phải… ăn trước. Và chẳng có gì lý tưởng bằng việc được kiếm tiền bằng những say mê của mình, một công việc ra tiền nhưng mà hăng say, thú nhận. Đầu tiên là từ 1 chú Alaska lấm lem, đáng thương được Trí mua về để chăm, rồi 1 "đàn con" hiếu động hết mức. Trại chó cảnh hay tổ ấm dễ thương của họ được hình thành. Khách tới Đà Lạt hầu như phải tới đây để ngắm những chú nhóc cực cute và "cặp ba má" cũng dễ thương như vậy.
Căn nhà gỗ phong cách vintage, vườn hoa và những "đứa con". Nghe lãng mạn khôn cùng. Nhưng hẳn nhiên, chẳng có gì dễ dàng, khi ban sơ núi thì lạnh, căn nhà thì không đàng hoàng. Vậy là Trí và Trâm đã phải 6 lần phải đổi trại vì những lý do khác nhau. Dù vậy, cứ có chút vốn nào là họ lại đầu tư, mua thêm chút hạt giống trồng hoa, tận dụng phế liệu để tái chế thành nông trại chó cưng. Ngôi nhà dần xinh đẹp với những sinh thể sống động như thế kia, vườn hoa nhóc nhường ấy, người ta không thể không yêu.
Những điều Trâm muốn, y chang như Trí từng mơ, ở một nơi nào đó bình yên, bên nhau, trồng rau, nuôi gà, nuôi chó. Từ dựng lều làm nhà đến biến thành một trại chó có giá trị hàng tỷ đồng là vì Trí có thêm sự tiếp sức của Trâm rồi đồng lòng xây 1 cuộc sống mộng mơ nhưng không hề cách biệt thực tiễn.
Nhiều người trẻ sang nhiều mối tình vẫn không biết mình thực thụ muốn gì. Nhưng cặp đôi này thì khác, họ đều quý trọng hôn nhân và cùng có đích đi tới cùng nhau. Tuy tư tưởng truyền thống nhưng vẫn phá lệ, họ xây tổ ấm trước rồi thành hôn sau. ngày nay họ đã có đến 50 "người con" dễ thương. Du khách đến khôn cùng ham thích được chơi đùa và chụp ảnh cùng lũ nhóc dễ thương. Nói không ngoa, nhưng có lẽ nếu không có tình ái, nếu không cùng nhau có nhẽ họ sẽ mất rất lâu công và chật vật để tạo ra một cơ ngơi sống động đáng yêu đến thế.
"Cặp đôi điên" không lo học hành, nghĩ khác, sống khác đã tạo lập được nghề nghiệp và 1 cuộc sống gia đình ổn định khi mới chỉ 25. Vậy có lý gì mà không tiếp chuyện kế hoạch 1 đám cưới trong mơ như họ đã từng trọng về hôn nhân như thế.
Sau khi sự nghiệp xây tổ ấm và "sinh con" đã hòm hòm, cặp đôi này mới lo xây dựng cuộc sống hôn nhân như cả hai đã từng hướng tới. Đám cưới được thực hành với tông xanh trắng chủ đạo do đích thân tay chú rể cùng team của mình thực hành, các khâu chuẩn bị ekip đã chuẩn bị tới tận 12 giờ khuya.
Và theo Trâm thì: "Mình tưởng tượng đám cưới ngoài trời sẽ đẹp lắm, tụi mình sẽ dắt tay nhau đi từ hàng mai xanh do tụi mình trồng, nắng chiếu lấp ló trên đầu, rồi bước lên lễ đài dưới sự chúc phúc của nhiều người. 1 lễ cưới trang trọng và hiện đại theo tính cách của tụi mình". Ấy thế nhưng ngày hôm đó đúng ngày mưa bão dù khách mời tới dự đầy đủ nhưng cả thảy kế hoạch phần lễ ngoài trời đã không được thực hành. Nó đã chẳng thể lãng mạn như kế hoạch được đặt ra.
Nhưng có 1 điều cả cô dâu và chú rể vẫn vui và hàm ân tuốt luốt mọi người hôm ấy, bạn bè từ xa cho tới gần ai cũng đến dự và chúc phúc. sờ soạng đều trân trọng từng khoảnh khắc cho dù bão có to và gió có lạnh nhưng những cái ôm của mọi người làm vợ chồng họ cảm động đến phát khóc. "2 đứa khóc vừa vui vừa buồn vui vì không nghĩ mọi người sẽ đến dự đông đủ như vậy, buồn vì "giá mà trời nắng sẽ đẹp lắm vợ ha" lúc nào 2 đứa cũng động viên nhau như vậy" , tâm tư của cô dâu về sự cố dở khóc, dở cười này. Nhưng do vậy cô dâu, chú rể quyết định giữ lại tất thảy decor đám cưới đợi ngày nắng đẹp sẽ làm lại lễ cưới lần nữa.
chung cục cũng có 1 ngày nắng lên Trâm lại mặc váy cô dâu và tự tay chuẩn bị vài món để làm 1 buổi tiệc nhỏ cám ơn mọi người. Trời không phụ vợ chồng họ, ngay ngày hạn chót trả lại váy cưới trời nắng đẹp trong xanh. Cặp đôi này tổ chức lễ cưới thêm lần nữa và đúng như giấc mơ cả hai đã từng hình dung. Một bữa tiệc nhỏ, xung quanh bạn bè thân thiết và gia đình và những "đứa con". Ngày hôm đó cô dâu mặc bộ váy cưới ranh mãnh dưới nắng chiều cùng chú rể thực hành giấc mơ.
"Em thấy hạnh phúc và ý nghĩa lắm lắm, vì dù trời mưa hay nắng chúng mình vẫn nắm tay nhau vui vẻ anh nhỉ! 3 năm qua em đã cùng nắm tay anh đi qua biết bao nhiêu khó khăn và hạnh phúc, lễ cưới vào ngày mưa như sự thử thách, còn lễ cưới ngày nắng lên như sự bù đắp cho cả 2 đứa. Thật vui vì tụi mình đã cùng nhau qua những phút chốc đích thực đáng nhớ. Và em sẽ cùng anh đi hết thế cục này!"
, đây là lời tâm can hạnh phúc cô dâu gửi đến chú rể sau 1 chặng đường bên nhau từ xây ước mong, lập nghiệp và sống giấc mơ đời mình.
Nhiều người trẻ chỉ dám nghĩ mà không dám làm. Nhưng có quyết liệt yêu, quyết liệt sống và quyết liệt tạo dựng 1 cuộc sống như mong đợi thì mới có được thành quả. Không phải bạn bao lăm tuổi, chẳng phải có khoảng cách về địa lý không, càng không phải trắng tay thì làm được gì… chẳng qua là chúng mình có kiên tâm nắm tay để cùng nhau hay không mà thôi!
Photo: Đào Quang Túc Trân
0 nhận xét:
Đăng nhận xét